Cái ghế trống – Jeffery Deaver

Cơ căng ra, cắt sang phía bên trái và chạy như điên. Mình sẽ trúng đạn nhưng nếu mình may mắn viên đạn sẽ chưa hạ gục mình.

Nếu ta di chuyển, chúng không thể bắt được ta…

Amelia Sachs bước ba bước vào bãi cỏ.

Sẵn sàng…

Chạy…

Rồi một giọng đàn ông từ phía sau họ, bên trong khu tạm giam, cất lên: “Đứng im, Steve! Bỏ vũ khí xuống sàn. Nào! Tôi không nói lại lần nữa đâu!”.

Sachs xoay người một vòng và trông thấy Mason Germain, súng chĩa vào gã thanh niên tóc cắt cua đang bàng hoàng, đôi tai tròn đỏ lựng lên. Farr khom lưng, bỏ khẩu súng xuống sàn. Mason nhanh chóng bước tới, còng gã lại.

Có tiếng bước chân bên ngoài, tiếng lá kêu loạt soạt. Xây xẩm mặt mày vì nóng và vì chất aderaline, Sachs quay lại phía bãi cỏ, trông thấy một người da đen vóc dáng rắn chắc đang trèo ra khỏi bụi cây, nhét khẩu súng lục tự động Browning to tướng vào bao.

“Fred!”, cô kêu lên.

Nhân viên mật vụ FBI Fred Dellray, mồ hôi đầm đìa trong bộ com lê màu đen, bước về phía Sachs, nóng nảy phủi ống tay áo. “Này, Amelia. Lạy Chúa, ở dưới này quá quá quá nóng. Tôi không ưa thị trấn này tí tẹo nào. Và nhìn bộ com lê này. Từ đầu tới chân, tôi không biết, bụi bặm hay là cái gì nữa. Cái của nợ gì thế này, phấn hoa à? Chúng ta không có cái của nợ này ở Manhattan. Nhìn ống tay áo này!”

“Anh đang làm gì ở đây?”, Sachs kinh ngạc hỏi.

“Thế cô nghĩ tôi đang làm gì? Lincoln không chắc anh ấy có thể tin tưởng hay không thể tin tưởng ai, bởi vậy anh ấy mới bảo tôi bay xuống đây và ngoắc tôi vào với cái tay cảnh sát Germain để canh chừng cho cô. Tôi hiểu là anh ấy cần giúp đỡ, vì thấy anh ấy không thể tin tưởng được Jim Bell và đám anh em gã.”

Bell à?”, Sachs thì thầm.

“Lincoln nghĩ anh ấy đã chắp nối được toàn bộ câu chuyện. Anh ấy sẽ biết một cách chắc chắn ngay bây giờ. Nhưng có vẻ anh ấy đoán đúng, cái thằng em rể kia.” Dellray hất đầu chỉ Steve Farr.

“Hắn sắp sửa hạ được tôi”, Sachs nói.

Anh chàng mật vụ tủm tỉm cười: “Cô không phải chịu nguy hiểm một chút xíu nào, không đời nào. Tôi đã ngắm đầu ruồi vào chính giữa hai cái tai to tướng của thằng cha kia ngay khi cánh cửa sau vừa mở ra. Hắn mải ngắm vào mục tiêu là cô nên không để ý gì đến xung quanh cả”.

Dellray để ý thấy Mason đang ngờ vực quan sát mình. Anh chàng mật vụ cười to, nói với Sachs: “Anh bạn chúng ta ở đây không ưa cái kiểu của tôi lắm. Anh ta đã bảo tôi vậy”.

“Hẵng khoan”, Mason phản đối. “Tôi chỉ muốn nói…”

“Anh muốn nói tới các nhân viên của FBI, tôi cuộc là thế, Dellray ngắt lời.

Viên cảnh sát lắc đầu, giọng cộc cằn: “Tôi muốn nói tới dân miền Bắc”.

“Đúng đấy, anh ta không ưa dần miền Bắc đâu”, Sachs khẳng định.

Sachs và Dellray cười to. Nhưng Mason vẫn giữ vẻ nghiêm trang. Dù sao thì cũng không phải những khác biệt về văn hóa khiến anh ta nghiêm trang thế. Anh ta nói với Sachs: “Xin lỗi, nhưng tôi phải đưa cô vào lại phòng giam. Cô còn đang bị bắt giữ”.

Nụ cười của Sachs tắt dần, và cô nhìn lần nữa ánh nắng nhảy nhót trên bãi cỏ vàng úa bẩn thỉu. Cô hít vào lần nữa không khí nóng nực bên ngoài trời, rồi lại lần nữa. Cuối cùng, cô quay bước trở vào khu tạm giam lờ mờ tối.

CHƯƠNG BỐN MƯƠI BA

Anh đã giết Billy, đúng không?”, Rhyme hỏi Jim Bell.

Nhưng gã cảnh sát trưởng im lặng.

Nhà hình sự học tiếp tục: “Hiện trường vụ án chẳng được bảo vệ trong một tiếng rưỡi đồng hồ. Và, tất nhiên, Mason là sĩ quan cảnh sát đầu tiên có mặt tại đó. Tuy nhiên, anh đến đó trước anh ta. Anh không nhận được điện thoại từ Billy thông báo rằng Mary Beth đã chết và anh bắt đầu lo lắng, vì thế anh lái xe đến Bến tàu kênh Nước đen và phát hiện ra cô gái đã biến mất, còn Billy thì bị thương. Billy nói với anh việc Garrett đang đưa cô gái đi. Rồi anh xỏ găng tay cao su vào, cầm chiếc xẻng lên và giết chết thằng bé”.

Rốt cuộc, cơn giận dữ của gã cảnh sát trưởng cũng bùng ra qua lớp mặt nạ. “Tại sao anh đã nghi ngờ tôi?”

“Ban đầu, tôi quả có nghĩ tới Mason – chỉ ba chúng ta và Ben biết về ngôi nhà gỗ. Tôi đồ là anh ta đã gọi điện cho Culbeau và bảo hắn đến đó. Nhưng tôi hỏi Lucy và hóa ra Mason đã gọi điện cho cô ấy và bảo cô ấy đến đó – chỉ để đảm bảo rằng Amelia và Garrett sẽ không trốn thoát lần nữa. Rồi tôi phải suy nghĩ và tôi nhận ra lúc ở chỗ cối xay Mason đã cố gắng bắn Garrett. Bất cứ kẻ nào can dự vào cái âm mưu kia đều sẽ muốn hắn sống sót – giống như anh – để hắn còn dẫn anh đến chỗ Mary Beth. Tôi kiểm tra tình hình tài chính của Mason và được biết rằng anh ta sở hữu một ngôi nhà rẻ tiền và đang nợ nần đầm đìa với các tài khoản MasterCard và Visa. Không có kẻ nào đang đút lót anh ta. Không giống như anh và em rể anh, Bell ạ. Anh có ngôi nhà trị giá bốn trăm ngàn đô la và vô khối tiền mặt trong ngân hàng. Steve Farr thì có ngôi nhà trị giá ba trăm chín mươi ngàn và chiếc thuyền trị giá một trăm tám mươi ngàn. Chúng tôi đang xin lệnh của tòa án để được dòm vào cái két sắt của anh. Đang tự hỏi liệu chúng tôi sẽ tìm thấy bao nhiêu tiền.”

Rhyme tiếp tục: “Tôi hơi tò mò về lý do tại sao Mason lại hăng hái với việc tóm cổ Garrett đến thế nhưng anh ta có lý do xác đáng. Anh ta bảo tôi rằng anh ta khá tức tối khi anh nhận ghế cảnh sát trưởng – anh ta không thực sự hiểu tại sao vì anh ta có thành tích tốt hơn và thâm niên cao hơn. Anh ta nghĩ nếu tóm cổ được Thằng Bọ, Ban Giám đốc chắc chắn sẽ giao ghế cảnh sát trưởng cho anh ta khi nhiệm kỳ của anh kết thúc”.

“Toàn bộ cái trò diễn kịch khốn kiếp của anh…”, Bell lẩm bẩm. “Tôi cứ nghĩ anh chỉ tin tưởng vào các bằng chứng.”

Rhyme hiếm khi đấu khẩu với con mồi của mình. Tuy nhiên, anh vẫn bảo Bell: “Tôi những muốn sử dụng bằng chứng hơn. Nhưng đôi khi cũng phải ứng biến. Tôi không hẳn là kẻ hay tự ái như tất cả mọi người đều nghĩ đâu”.

* * *

Chiếc xe lăn Storm Arrow không phù hợp với phòng giam Amelia Sachs.

“Không có lối vào cho người què quặt à?”, Rhyme càu nhàu. “Đấy là một sự vi phạm Luật người khuyết tật.”

Sachs nghĩ anh đang sử dụng những lời lẽ hung hãn vì cô, anh muốn để cho cô thấy các tâm trạng quen thuộc. Nhưng cô không nói gì.

Do vấn đề chiếc xe lăn, Mason Germain gợi ý dùng phòng thẩm vấn. Sachs lê bước vào, đeo cả còng tay và còng chân. Viên cảnh sát đã khăng khăng yêu cầu việc ấy (cô, suy cho cùng, từng thu xếp một cuộc chạy trốn chính từ nơi này).

Ông luật sư từ New York đã tới. Ông ta tên là Solomon Geberth, đầu bạc. Là thành viên của luật sư đoàn New York, Massachusett và Washington DC, ông ta được tòa án Bắc Carolina chấp thuận cho cãi riêng cho trường hợp của Sachs. Thật lạ lùng, với khuôn mặt điển trai, lịch lãm và cử chỉ tác phong thậm chí còn lịch lãm hơn, ông ta dường như giống một vị luật sư miền Nam tao nhã bước ra từ tiểu thuyết của John Grisham hơn hẳn một chú chó bull[39] của luật sư đoàn Manhattan. Mái tóc cắt tỉa gọn gàng của ông ta xịt keo bóng loáng và bộ com lê Ý phẳng lỳ ngay cả với cái độ ẩm đáng kinh ngạc của Tanner’s Corner.

Lincoln Rhyme ngồi giữa Sachs và luật sư của cô. Cô đặt bàn tay lên tay vịn chiếc xe lăn.

“Họ đã giới thiệu một công tố viên đặc biệt từ Raleigh”, Geberth trình bày. “Vì vụ tay cảnh sát trưởng với tay điều tra viên kia, tôi nghĩ họ không hoàn toàn tin tưởng McGuire. Dù sao thì ông ta cũng đã xem xét các chứng cứ và đã quyết định bãi bỏ mọi lời buộc tội Garrett.”

Vẻ mặt Sachs xao động trước tin tức này. “Ông ta đã bác bỏ?”

Geberth nói: “Garrett thừa nhận việc đánh Billy, và tưởng mình đã giết chết nó. Nhưng Lincoln đoán đúng. Kẻ giết chết thằng bé kia là Bell, và thậm chí nếu họ buộc cậu ta tội tấn công người khác thì hành động của Garrett rõ ràng cũng là hành động tự vệ. Viên cảnh sát kia, Ed Schaeffer ấy? Cái chết của ông ta được kết luận là tai nạn.”

“Việc bắt cóc Lydia Johansson thì sao?”

“Khi cô ta nhận ra rằng Garrett chưa bao giờ có ý định làm hại mình, cô ta quyết định rút đơn kiện. Mary Beth cũng vậy. Mẹ cô này lại không muốn, tuy nhiên các vị nên biết chuyện cô gái đã tranh cãi với mẹ. Cuộc tranh cãi đó khá kịch liệt, tôi phải công nhận như thế.”

“Thế là cậu ta được tự do? Garrett ấy?”, Sachs hỏi, ánh mắt cắm xuống sàn.

“Họ sẽ thả cậu ta ra sau ít phút nữa”, Geberth bảo cô. Rồi ông ta nói: “Được rồi, vấn đề là như thế này, Amelia: ông ủy viên công tố giữ quan điểm rằng, dù Garrett hóa ra không phải kẻ tội phạm nghiêm trọng, thì cô cũng đã mắc tội giúp đỡ một tù nhân bị bắt dựa trên căn cứ thỏa đáng chạy trốn và đã giết chết một sĩ quan cảnh sát trong lúc mắc tội này. Ông ủy viên công tố sẽ đòi buộc tội giết người cấp độ một, đồng thời sẽ thêm hai điểm buộc tội khác nữa: cũng đều là giết người – cố sát và ngộ sát – điểm này lại bao gồm làm chết người do bất cẩn và làm chết người do sơ suất trong khi thi hành nhiệm vụ”.

“Cấp độ một?”, Rhyme quát lên. “Đó là sự việc không hề có dự tính trước, là một tai nạn! Hãy vì Chúa.”

“Đây chính là điều tôi sẽ cố gắng chứng minh tại tòa”, Geberth nói. “Rằng viên cảnh sát kia, cái người đã bất ngờ vồ lấy cô, là một phần nguyên nhân khiến cô nổ súng. Nhưng tôi đảm bảo họ sẽ buộc cô tội làm chết người do bất cẩn. Thực tế thì chắc chăn sẽ như vậy.”

“Cơ hội được trắng án ra sao?”, Rhyme hỏi.

“Ít lắm. Nhiều nhất là mười, mười lăm phần trăm. Tôi xin lỗi, nhưng tôi bắt buộc phải khuyên cô chấp nhận một thỏa thuận điều đình nhận tội.”

Tác giả: